Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Đọc và suy ngẫm

Khổng Tử và học trò

Một hôm Không Tử cùng các môn sinh đi vào rừng. Họ gặp một người tiều phu đứng bên cây gỗ rất to, bèn hỏi. Cây này to, sao không chặt. Người tiều phu trả lời: Cây này to nhưng gỗ xấu chẳng dùng được vào việc gì.
Nghe vậy Khổng Tử bảo học trò: Các con thấy không, cây gỗ này chỉ vì vô dụng mà được sống lâu.

Tôi về, thầy trò nghỉ lại nhà một chức sắc địa phương. Biết danh Không Tử nên gia chủ sai người làm thịt con chim quý thết đãi. Gia nhân hỏi: Nhà có hai con, thịt con biết hót hay không biết hót. Gia chủ trả lời: Thịt con không biết hót.

Nghe vậy Không Tử bảo học trò: Các con thấy không, con chim này chỉ vì vô dụng mà phải chết.

Học trò nghe xong thắc mắc: Hôm qua thầy bảo vô dụng được sống lâu, hôm nay thầy bảo vô dụng nên phải chết, vậy chúng con phải hiểu việc này thế nào đây.

Không Tử bảo: Cái ta muốn dạy các con là: Xem xét sự việc phải đặt vào hoàn cảnh cụ thể.


Vua Xalomong xử kiện

Vua Xalomong là người nổi tiếng trong lịch sử, tài giỏi, anh minh.

Một hôm có ông già đến gặp Xalomong xin ông phán xử cho phép được ly hôn. Sau khi xem xét, Xalomong hỏi: Ông đã già, chắc ông bà sống với nhau cũng đã lâu, chừng ấy thời gian sống được với nhau, sao bây giờ sắp xuống lỗ rồi còn đòi ly hôn?

Ông già trả lời: Suốt bao nhiêu năm qua tôi đã phải chịu đựng để sống cùng bà ấy, nay là lúc tôi không thể chịu đựng được nữa, đây là gới hạn cuối cùng, tôi biết mình không sống được bao lâu nữa và nguyễn vọng của tôi là muốn được ly hôn để thanh thản trước khi nhắm mắt.

Vua Xalomong ngẫm nghĩ một lát rồi phán quyết: Nhà người nói cũng có lý.

Ngày hôm sau, bà lão vợ của ông lão đến gặp Xalomong kêu khóc: Sao ngài lại có thể phán xử như vậy được, tôi đã sống với ông ấy mấy chục năm trời, đã hiến dâng cả sắc đẹp, cả tuổi thanh xuân cho ông ấy. Giờ tôi già, xấu xí ông ấy lại đòi ly hôn. Làm sao lại như thế được ạ, xin đức vua hủy phán quyết.

Vua Xalomong ngẫm nghĩ một lát rồi phán quyết: Nhà người nói cũng có lý.

Hôm sau, viên quan cận thần nói với Xalomong:  Hôm trước ông lão đòi ly hôn Bệ Hạ cũng ưng thuận, hôm sau bà lão đòi không ly hôn Bệ Hạ cũng ưng thuận. Sao lại có hai phán quyết trái ngược nhau như vậy?

Vua Xalomong ngẫm nghĩ một lát rồi phán quyết: Nhà người nói cũng có lý.

Nói cho có lý thật dễ, tìm ra chân lý mới khó.







Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?





Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.

Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”



(Theo TGPN).

Điều tôi muốn biết


Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không...

Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại trong cuộc đời này không...

Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác...

Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người...

Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản thân mình... Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội lại chính nhân cách của mình... Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được tin cậy chứ...

Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa...

Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”...

Tôi muốn biết liệu bạn có thể thức dậy dù sau đêm dài đau khổ, thất vọng, kiệt sức và rã rời mà làm những gì phải làm cho các con của bạn không...

Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui...

Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc...

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2012

Vài mẩu chuyện, đọc và suy ngẫm

Dân chủ

Sau khi nắm quyền bính trong tay, một lần khorutsop công khai chỉ trích  Xtalin. Ông vừa dứt lời thì có người đưa ông một mẩu giấy trong đó ghi dòng chữ: "Thưa ngài khorutsop, tôi nghĩ những điều ngài nói đều đúng cả, nhưng tại sao lúc Xtalin con sống ngài im lặng, bây giơ ông ta chết ngài mới dám nói".

Khorutsop nheo mắt đọc mảnh giấy, rồi đột nhiên ông nghiêm nét mặt, nhìn thẳng xuống hỏi với giọng sắc lạnh: Ai, ai đã viết mẩu giấy này. Cả hội trường nín thở. Ông đọc to nội dung trong mẩu giấy rồi tiếp tục vặn hỏi. Hội trường vẫn im phăng phắc, sợ hãi.

Đột nhiên ông mỉm cười rồi dịu giọng. Đấy các đồng chí thấy không, trong bối cảnh dân chủ thế này, với một việc nhỏ  như vậy mà đã không ai dám nhận, thử hỏi dưới thời độc tài Xtalin thì tôi có thể lên tiếng được không.

Thực vậy, dân chủ quả là không dễ. Một khi thể chế chưa hoàn thiện, người dân chưa có lòng tin vào lãnh đạo thì họ đâu dám nói. Mà thực tế việc thẳng thắn bày tỏ chính kiến cũng vô cùng nguy hiểm.


Nghệ thuật Lãnh đạo

Một lần Xtalin mời 2 cán bộ cao cấp đến để nói về nghệ thuật lãnh đạo. Ông chỉ vào một lồng chim có 3 con chim rồi nói với người đầu tiên: Anh hãy bắt cho tôi một con. Anh này cho tay vào lồng bắt ra một con, nhưng vì lúng túng để con chim bay mất. Người thứ 2 thấy thế, khi đến lượt minh anh ta nắm con chim quá chặt nên khi thả ra thì con chim đã chết. Lúc này Xtalin mới cho tay vào lồng xách chú chim ra chậm rải nhổ từng chiếc lông một. Khi con chim đã trần trụi, ông đặt nó xuống bàn. Lúc này con chim rét run và không thể bay được. Khi Xtalin đưa tay lại gần thì con chim nép sát vào bàn tay ông.

Xtalin quay sang nói với mọi người, các anh thấy không, con chim không hề oán trách ta mà ngược lại nó còn cảm ơn ta vì đã đưa tay ta sưởi ấm cho nó.

Nghệ thuật lãnh đạo là làm cho người khác lệ thuộc vào mình rồi sau đó ban ơn cho họ. Chính trị là thủ đoạn.


Làm sao để dân vận tốt

Tôi có 2 người bạn, tất nhiên là mức độ thân sơ có khác nhau.

Một hôm tôi kể cho cả hai người nghe một câu chuyên rất kỳ lạ. Một người tin tôi ngay, nhưng người kia thì có vẻ hoài nghi. Chắc các bạn nghĩ có một người đa nghi, còn một người quá cả tin,  đúng không?

Thực ra không phải vậy. Chỉ là một người yêu tôi và họ tin tất cả những gì tôi nói.

Dân vận không phải là dẻo mồm, dân vận là làm việc tốt cho dân, khi dân yêu quý chúng ta thì họ sẽ tin những gì ta nói.