Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013
Chấp nhận người khác
Trong cuộc sống, có bao giờ bạn chấp nhận người khác một cách thực sự chưa? Chấp nhận họ như những gì họ vốn có và yêu thương con người thật của họ?
Dường như tất cả chúng ta đều có một điểm chung giống nhau, đó là chúng ta muốn người khác chấp nhận mình, chấp nhận những điểm tốt, điểm xấu, những gì chưa được, chưa hoàn hảo của bản thân mà ít khi muốn chấp nhận người khác như chính con người của họ.
Có người từng nói rằng: Yêu Ai đó là Yêu Cả Con Người của họ. Nhưng bạn có thực sự yêu ai đó bằng chính con người của họ hay chỉ yêu những điểm tốt, điểm đáng yêu và đáng mến của người ta mà bỏ qua những gì chưa được.
Rất nhiều người thường than trách rằng: Tại sao bạn mình lại không như thế này, như thế kia, sao không galang, nam tính như ai đó. Có người lại thường than thở vì sao bạn gái mình lại không thùy mị, nết na như một ai đó. Có bao giờ bạn nghĩ, bạn yêu họ hay yêu cái bóng mà bạn tạo ra cho họ?
Con người thường thích sự phản chiếu ảo ảnh của chính mình trong con người của một người khác, những hình ảnh đó do họ tự tạo nên rồi gắn lên một ai đó. Để khi bạn nhìn thấy con người thật của họ, bạn mới chợt nhận ra mình đã yêu lầm người.
Thực sự, họ vẫn là họ đó thôi, chỉ có bạn giờ đây mới nhìn thấy con người thật của họ để rồi buồn, rồi hối tiếc. Bởi vì bạn không chấp nhận được con người thật của người ta nên mới có cảm giấc thất vọng và chán nản.
Có bao giờ bạn nghĩ rằng: nếu bạn thật sự yêu họ, liệu bạn có chấp nhận được những điểm xấu của người đó không?
Đừng nói với ai đó rằng bạn yêu họ vì họ giống một ai đó. Chẳng ai muốn mình là cái bóng của người khác đâu bạn. Ai cũng muốn được là chính mình, sống thật với con người của mình chứ không phải của một cái bóng, không phải là họ.
Đừng đem đau khổ và tủi hận đến với những người xung quanh bạn, hãy yêu thương và chấp nhận con người thật của họ. Đừng đem những tiêu chuẩn của bạn áp dụng lên một ai đó mà hãy yêu ai đó bằng chính cả con người của họ, những điểm xấu và cả điểm tốt.
Có người sẽ rất đau buồn khi không được những người xung quanh nhìn nhận với con người thật của mình. Bạn có bao giờ nghe đến câu chuyện về chú hề trong rạp xiếc, mua vui cho người khác, đem đến cho mọi người tiếng cười nhưng không bao giờ có thể mỉm cười một cách thực sự với con người của mình không?
Bước ra khỏi hình ảnh chú hề, người đó không được những người xung quanh nhìn nhận bằng chính con người thật của họ. Thế nên, đừng vì bất kỳ lý do gì mà ép mình trở thành cái bóng của người khác. Không có gì đau đớn hơn, khổ sở hơn việc sống trong hình bóng của một ai đó không phải là mình.
Nếu bạn không chấp nhận được một ai đó, xin đừng bao giờ miệt thị hay nói những lời tổn thương trái tim họ. Hãy rời bỏ họ khi bạn không chấp nhận được con người đó với tất cả những gì họ có. Đừng bao bọc họ một hình ảnh quá hoàn hảo để rồi khi vầng hào quang lấp lánh kia lụi tàn, bạn hoàn toàn trống trải và chán chường trước con người thật của họ.
Đừng bao giờ làm người khác bị tổn thương vì sự ích kỷ, lòng tham và sự ảo tưởng của mình, bạn nhé. - Hãy để họ được sống là chính họ, làm những việc mà họ muốn làm, sống như những gì người đó vốn có.
Bạn có quyền khao khát, bạn có quyền mơ ước về một hình mẫu lý tưởng nhưng không vì thế mà bạn có quyền bắt ép ai đó phải sống như cái bóng mà bạn vẽ nên. Hãy tôn trọng cái tôi của người khác, để khi bên bạn họ có thể cười thỏa thích, được ăn những gì họ muốn ăn, làm những gì họ muốn làm.
Không phải khép nép, giữ kẽ với mình bạn nhé. Hạnh phúc của một người đó chính là được là chính mình bên cạnh người họ yêu thương. Hãy cho họ cơ hội thể hiện trọn vẹn con người thật của mình, bạn nhé.
Võ Hoàng Anh (sưu tầm)
Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013
Nươc Mỹ
Bài nói chuyện của tướng Lưu Á Châu (Trung Quốc).
Nước Mỹ có một sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng.
Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ.
Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.
Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.
Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau mà không đâm vào nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.
Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người A Rập cũng bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo.
Đó là một tinh thần thế nào nhỉ. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải [8] sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức [9]giết sạch giá trẻ gái trai gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.
Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới làm máy bay rơi.
Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố.Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này:
Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác.
Sau khi toàn thể mọi người đồng ý, họ mới đánh bọn không tặc.
Dân chủ là gì? Đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.
L.A.C
Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013
Thói hư tật xấu người Việt là do lỗi hệ thống?
Dù nghe rất đau đớn như cái tát vào mặt mình nhưng chúng ta không thể bao biện hay chối bỏ. Là những người mong muốn dân tộc ta văn minh, chúng ta cần đối diện sự thật này để tìm cách giải quyết.
Thử đi tìm nguyên nhân:
Án Anh là một nhân vật lịch sử Trung Quốc cổ đại, sống và làm quan hai triều vua Tề Trang công và Tề Cảnh công thời Xuân Thu. Ông có dáng thấp nhỏ nhưng có trí tuệ thông minh và là một vị quan tài ba của nước Tề. Ông có tài xử thế và ngoại giao rất tốt.
Khi Án Anh đi sứ nước Sở, Sở vương muốn làm mất mặt nước Tề nên đã bày nhiều trò để hạ nhục.
Sở vương đang tiếp Án Anh thì có mấy tên lính dắt một tù binh đi ngang qua, Sở vương liền kêu lại hỏi người kia là người nước nào, bị tội gì, thì một tên lính cho biết người này nguyên là người nước Tề, bị bắt vì phạm tội ăn trộm ngựa. Sở vương cho lui rồi quay sang hỏi Án Anh: Người nước Tề hay trộm cắp vậy sao?
Án Anh đáp: "Cây quít trồng ở phương bắc thường cho quả ngọt, trái sai, nhưng khi đem trồng ở phương Nam thì quả đã chua, lại còn ít nữa. Tại sao thế? Đó là do phong thổ vậy. Người nước Tề giữ đạo luân thường, xưa nay vốn không trộm cắp, nhưng khi sang làm dân nước Sở lại sanh tật xấu. Tại sao thế? Âu cũng là do phong thổ vậy".
Đây là một điển tích về một con người thông minh, ứng đáp nhanh nhẹn trong xử thế. Tuy nhiên không chỉ ứng đáp nhanh mà cái lý ông đưa ra cũng rất logic.
Thử đi tìm nguyên nhân:
Án Anh là một nhân vật lịch sử Trung Quốc cổ đại, sống và làm quan hai triều vua Tề Trang công và Tề Cảnh công thời Xuân Thu. Ông có dáng thấp nhỏ nhưng có trí tuệ thông minh và là một vị quan tài ba của nước Tề. Ông có tài xử thế và ngoại giao rất tốt.
Khi Án Anh đi sứ nước Sở, Sở vương muốn làm mất mặt nước Tề nên đã bày nhiều trò để hạ nhục.
Sở vương đang tiếp Án Anh thì có mấy tên lính dắt một tù binh đi ngang qua, Sở vương liền kêu lại hỏi người kia là người nước nào, bị tội gì, thì một tên lính cho biết người này nguyên là người nước Tề, bị bắt vì phạm tội ăn trộm ngựa. Sở vương cho lui rồi quay sang hỏi Án Anh: Người nước Tề hay trộm cắp vậy sao?
Án Anh đáp: "Cây quít trồng ở phương bắc thường cho quả ngọt, trái sai, nhưng khi đem trồng ở phương Nam thì quả đã chua, lại còn ít nữa. Tại sao thế? Đó là do phong thổ vậy. Người nước Tề giữ đạo luân thường, xưa nay vốn không trộm cắp, nhưng khi sang làm dân nước Sở lại sanh tật xấu. Tại sao thế? Âu cũng là do phong thổ vậy".
Đây là một điển tích về một con người thông minh, ứng đáp nhanh nhẹn trong xử thế. Tuy nhiên không chỉ ứng đáp nhanh mà cái lý ông đưa ra cũng rất logic.
| ảnh minh họa |
Tìm hiểu lịch sử các đất nước văn minh như Mỹ, Nhật, Đức, Singapore,….không phải tự nhiên sinh ra là dân tộc họ văn minh lịch sự. Người Mỹ cũng có tính xấu chà đạp người khác để hưởng lợi, cố giữ quyền lợi đến mức phải đánh nhau to trong cuộc nội chiến mới giải quyết được, rồi nạn phân biệt chủng tộc, người da trắng phân biệt đối xử với người da đen. Không có chuyện tự nguyện nhường nhịn nhau, tôn trọng nhau mà phải làm một cuộc cách mạng dân quyền, biểu tình rầm rộ, bạo động chết người, quốc hội phải ra luật thì vấn đề mới được giải quyết.
Người Nhật cũng có tính tự tôn dân tộc quá mức đi đè đầu cỡi cổ dân tộc khác, bị thất bại ê chề rồi mới tỉnh ngộ, nhã nhặn, lịch sự. Người Singapore trước, phần lớn người gốc Hoa với thói quen khạc nhổ, “phun nước miếng như mưa”.
Không có một dân tộc nào tự nhiên mang trong mình thuộc tính xấu, hay sinh ra đã là dân tộc lịch sự văn minh. Thiết chế xã hội ảnh hưởng lên con người rất lớn. Một đất nước mà liên tục cải cách thiết chế xã hội để phát triển thì dân tộc đó tiến đến văn minh, lịch sự.
Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài:
Con người vừa là chủ thể xã hội, vừa chịu tác động của xã hội. Mác đã đúc kết “con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”. Xã hội là một hệ thống to lớn mà mỗi cá nhân là một chi tiết nhỏ. Dù muốn, dù không anh cũng phải phù hợp với hệ thống mới tồn tại được. Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài là vì vậy.
Giải pháp từ luật pháp:
Tôi đồng ý với tác giả Bùi Chung là ở các nước văn minh họ không chỉ nêu gương hay kêu gọi con người tự giác mà phải dùng luật pháp để chế tài. Luật rất nghiêm, phạt nặng và nhanh chóng cho bất cứ ai phạm luật gây ảnh hưởng đến cộng đồng. Qua Singapore mà vứt kẹo Singum bừa bãi hay hút thuốc không đúng nơi là bị phạt ngay cả tiền lẫn đánh đòn như trẻ con.
Nhưng nếu chúng ta cứ dùng luật pháp để siết, coi chừng lại sai. Chúng ta cần quan tâm đến tính hệ thống của xã hội. Một xã hội vận hành trên hệ thống sai thì nó sinh ra nhiều hệ quả xấu. Từ hệ quả này lại tác động đến con người làm cho chúng ta phải “xấu” mới thích nghi được.
Tôi có thể lấy dữ liệu để chứng minh luận điểm này. Thời bao cấp hẳn nhiều người còn nhớ. Chúng ta phải nuôi lợn trong chung cư để sống. GS Văn Như Cương để lại câu nói nổi tiếng khi bị buộc tội nuôi lợn bất hợp pháp là “lợn nuôi giáo sư Văn Như Cương”. Rồi nạn buôn bán “lậu”, vận chuyển hành hóa bất hợp pháp, đút lót cán bộ ở các trạm gác, tranh giành nhau trong xếp hàng mua bán,... Nếu chúng ta cứ nhằm một mục tiêu là dùng luật để siết để dẹp hết các “thói xấu” nhằm đưa xã hội vào trật tự buôn bán trong các cửa hàng mậu dịch thì hẳn giờ này chúng ta phải sống ngất ngư.
Nếu chịu khó chiêm nghiệm và suy luận logic, chúng ta thấy rằng rất nhiều thói hư tật xấu của người Việt là hệ quả tất yếu của “lỗi hệ thống”. Nhiều tín hiệu bất ổn cho ta thấy rằng chúng ta đang vận hành xã hội trên một hệ thống sai. Trong hệ thống này buộc con người phải biến đổi để thích nghi.
| ảnh minh họa |
Nền kinh tế quốc doanh, nền chính trị thiếu cạnh tranh làm cho con người tiến thân nhiều khi không phải vì tài năng mà vì biết cách làm đẹp lòng cấp trên, tạo ấn tượng tốt. Chính điều này lại nảy sinh tệ nhậu nhẹt, khoe đô cao, khả năng chơi tới bến.
Chính những tấm gương chơi tới bến này thành công, có doanh nghiệp riêng, có nhà cao cửa rộng lại tạo hiệu ứng bắt chước của người đi sau. Con đường làm theo người thành công đi trước luôn hiệu quả hơn là mở lối đi riêng trong chông gai.
Vì không có cạnh tranh dẫn đến nhân viên công lực yếu kém. Hệ quả chúng ta có một nền luật pháp không nghiêm, lừa đảo không bị trừng phạt nhanh gọn nên tệ gian dối phát triển.
Chúng ta duy trì một hệ thống ngân hàng mà ngân hàng quốc doanh chiếm chủ đạo, động lực cho vay nhiều khi không phải vì lợi nhuận, vì hiệu quả dự án kinh doanh mà nhiều lúc đến từ mối quan hệ cấp trên giới thiệu hoặc đến từ mệnh lệnh hành chính. Hệ thống đánh giá tín dụng không minh bạch, không khoa học nên người ta cần phải có nhu cầu khoe giàu để dễ vay mượn, dễ thu hút vốn làm ăn.
Tương tự như vậy chúng ta có thể rút ra được nhiều logic dẫn đến thói xấu buộc phải có để “tiến lên, giàu sang”.
Giải pháp mang tính hệ thống:
Có hai con đường để thay đổi: từng chi tiết đồng loạt thay đổi dẫn đến hệ thống thay đổi, hoặc hệ thống thay đổi dẫn đến các chi tiết phải thay đổi. Phương án nào khả thi? Kinh nghiệm và lý luận cho thấy rằng thay đổi hệ thống, thay đổi luật chơi để từng chi tiết phải thay đổi cho phù hợp là khả thi hơn. Kinh nghiệm này được rút ra qua thời bao cấp. Chúng ta không thể yêu cầu mọi người phải nhiệt tình, vui vẻ, lịch sự trong mua bán để phục vụ xã hội cho tốt được, chúng ta thay đổi hệ thống bao cấp, cửa hàng mậu dịch quốc doanh sang hệ thống thương mại tự do, cạnh tranh, xây dựng thương hiệu. Cũng cô nhân viên mậu dịch đó nhưng nay lại rất khác, đon đả mời khách, chăm sóc khách đến tận tay. Cô phải như vậy mới bán được hàng, mới giữ được mối.
Lỗi hệ thống là một vấn đề lớn hiện nay dân tộc ta mắc phải. Sửa được cái này thì mọi cái còn lại theo nhau tốt. Né tránh điều này đi sửa những chi tiết vụn vặt thì tình hình ngày càng tồi tệ.
Hệ thống đúng là gì? Tôi xin đề xuất: nền kinh tế cạnh tranh sòng phẳng, nền chính trị liêm chính và một nền luật pháp nghiêm minh.
Mong nhận được tranh luận từ phía quí độc giả. Tranh luận đưa chúng ta gần đến giải pháp khoa học hơn. Tất cả vì mục tiêu duy nhất là dân tộc phú cường, văn minh.
- Nguyễn Văn Thạnh
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013
Ngày mai con đi lấy chồng
Ngày mai con đi lấy chồng
Dù có đợi, sao vẫn nhanh thế này?
Vậy là chỉ còn hôm nay
Con quanh quẩn ở nhà này nhà ta.
Quê chồng con, chẳng bao xa
Mà sao mẹ thấy mãi là tận đâu!
Ngày mai con đi làm dâu
Nết ăn, nết ở nông sâu nhà người.
Thương con lắm, con gái ơi!
Lớn thì có lớn, khôn thời chưa khôn
Bao năm cha mẹ nuôicon
Trong cha mẹ con vẫn còn ấu thơ
Thôi thì phúc phận cậy nhờ
Tại gia tòng phụ bây giờ tòng phu.
Chỉ thương con thuở bé thơ
Nhà mình nghèo túng con cơ cực nhiều
Nhớ hình dáng mẹ vẹo xiêu
Chiếc xe đạp cũ sớm chiều đón con
Thế rồi con lại có em
Phận nghèo chia nửa, nghèo thêm mấy lần
Một thời tem phiếu gian truân
Chị em chung tã, áo quần chung nhau
Bao năm nắng dãi mưa dầu
Nuôi con lớn để làm dâu nhà người.
Mai về bên ấy con ơi!
Kính trên, nhường dưới nhớ lời mẹ khuyên
Giàu sang đâu chỉ bạc tiền
Nết na, đức hạnh, thảo hiền, thuỷ chung
Là hành trang về nhà chồng
Con đi mắt mẹ ngấn dòng lệ tuôn!
Ngày mai con đi lấy chồng
Dù có đợi, sao vẫn nhanh thế này?
Vậy là chỉ còn hôm nay
Con quanh quẩn ở nhà này nhà ta.
Quê chồng con, chẳng bao xa
Mà sao mẹ thấy mãi là tận đâu!
Ngày mai con đi làm dâu
Nết ăn, nết ở nông sâu nhà người.
Thương con lắm, con gái ơi!
Lớn thì có lớn, khôn thời chưa khôn
Bao năm cha mẹ nuôicon
Trong cha mẹ con vẫn còn ấu thơ
Thôi thì phúc phận cậy nhờ
Tại gia tòng phụ bây giờ tòng phu.
Chỉ thương con thuở bé thơ
Nhà mình nghèo túng con cơ cực nhiều
Nhớ hình dáng mẹ vẹo xiêu
Chiếc xe đạp cũ sớm chiều đón con
Thế rồi con lại có em
Phận nghèo chia nửa, nghèo thêm mấy lần
Một thời tem phiếu gian truân
Chị em chung tã, áo quần chung nhau
Bao năm nắng dãi mưa dầu
Nuôi con lớn để làm dâu nhà người.
Mai về bên ấy con ơi!
Kính trên, nhường dưới nhớ lời mẹ khuyên
Giàu sang đâu chỉ bạc tiền
Nết na, đức hạnh, thảo hiền, thuỷ chung
Là hành trang về nhà chồng
Con đi mắt mẹ ngấn dòng lệ tuôn!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)