| ||||||||||||||||||||||
Thứ Tư, 14 tháng 9, 2011
NGƯƠI TA CHỈ YÊU QUÝ NHỮNG GÌ THUỘC VỀ MÌNH
Có thể có người không đồng ý với quan điểm này, thực tế có đúng vậy không, chúng ta hãy cùng nhìn nhận vấn đề một cách khách quan.
Bạn có yêu quý chiếc xe đắt tiền của người khác không? chắc là không dù đó là chiếc xe bạn ao ước đi chăng nữa, thì cũng không thể có chuyện ban sẽ yêu quý nâng niu của người khác được. Nhưng nếu nó là của bạn thì vấn đề lại khác, bạn sẽ yêu quý nó ngay. Từ đó chúng ta dễ dàng suy rộng ra, ví dụ: Bạn mua lại căn nhà của ai đó, cảm nhân của bạn về căn nhà sẽ thay đổi rất nhanh chóng, ngay sau khí quyền sở hữu của bạn được tuyên bố bạn đã cảm thấy yêu quý nó rồi. Vấn đề thật giản đơn nhưng việc này có một ý nghĩa quan trọng.
Trong mối quan hệ gia đình, hình như cha mẹ vẫn yêu con nhiều hơn là con yêu cha mẹ, nhiều người vẫn chăc lưỡi nói rằng thôi thì "nước mắt chảy xuôi", họ nghĩ vậy và cũng không cần quan tâm vì sao. Thực ra ở đây có một quy luật tâm lý như trên vừa nói, "người ta yêu quý những gì thuộc về mình". Trong gia đình, cha mẹ cảm thây con cái thuộc về mình rất rõ, nhưng con cái thì ít có cảm giác đó đối với cha mẹ.
Con người có thể không yêu quý tất cả những gì họ có, nhưng họ cũng chỉ yêu quý những gì thuộc về họ mà thôi.
Có người sẽ nói rằng điều đó không hẳn đúng, tôi vẫn có thể yêu ai đó khi họ không thuộc về tôi, thâm chi là người ta có thể yêu một người khác giới khi mới gặp lần đầu. Đúng vậy, nhưng khi yêu ai đó họ vẫn khát khao có được người đó, nếu không thể có được thì dần dần tinh cảm sẽ phai nhạt. Tất nhiên cũng có người vẫn yêu đơn phương suốt đời, nhưng đó chỉ là những cá biệt hết sức hiếm hoi mà thôi. Cuộc sống bao giờ cũng có ngoại lệ, kể cả quy luật.
Từ quan điểm đó chúng ta có thể suy rộng ra với những tình cảm lớn như tình yêu tổ quốc. Để công dân yêu tổ quốc, trước hết họ phải thấy tổ quốc là của họ, họ yêu quý và tự hào về tổ quốc của mình. Ở đây tôi muốn nói đến tình yêu tổ quốc thật sự, từ trong sâu thẳm chân thành chứ không phải những khẩu hiệu đầu môi mà ai cũng hô được.
Bạn có yêu quý chiếc xe đắt tiền của người khác không? chắc là không dù đó là chiếc xe bạn ao ước đi chăng nữa, thì cũng không thể có chuyện ban sẽ yêu quý nâng niu của người khác được. Nhưng nếu nó là của bạn thì vấn đề lại khác, bạn sẽ yêu quý nó ngay. Từ đó chúng ta dễ dàng suy rộng ra, ví dụ: Bạn mua lại căn nhà của ai đó, cảm nhân của bạn về căn nhà sẽ thay đổi rất nhanh chóng, ngay sau khí quyền sở hữu của bạn được tuyên bố bạn đã cảm thấy yêu quý nó rồi. Vấn đề thật giản đơn nhưng việc này có một ý nghĩa quan trọng.
Trong mối quan hệ gia đình, hình như cha mẹ vẫn yêu con nhiều hơn là con yêu cha mẹ, nhiều người vẫn chăc lưỡi nói rằng thôi thì "nước mắt chảy xuôi", họ nghĩ vậy và cũng không cần quan tâm vì sao. Thực ra ở đây có một quy luật tâm lý như trên vừa nói, "người ta yêu quý những gì thuộc về mình". Trong gia đình, cha mẹ cảm thây con cái thuộc về mình rất rõ, nhưng con cái thì ít có cảm giác đó đối với cha mẹ.
Con người có thể không yêu quý tất cả những gì họ có, nhưng họ cũng chỉ yêu quý những gì thuộc về họ mà thôi.
Có người sẽ nói rằng điều đó không hẳn đúng, tôi vẫn có thể yêu ai đó khi họ không thuộc về tôi, thâm chi là người ta có thể yêu một người khác giới khi mới gặp lần đầu. Đúng vậy, nhưng khi yêu ai đó họ vẫn khát khao có được người đó, nếu không thể có được thì dần dần tinh cảm sẽ phai nhạt. Tất nhiên cũng có người vẫn yêu đơn phương suốt đời, nhưng đó chỉ là những cá biệt hết sức hiếm hoi mà thôi. Cuộc sống bao giờ cũng có ngoại lệ, kể cả quy luật.
Từ quan điểm đó chúng ta có thể suy rộng ra với những tình cảm lớn như tình yêu tổ quốc. Để công dân yêu tổ quốc, trước hết họ phải thấy tổ quốc là của họ, họ yêu quý và tự hào về tổ quốc của mình. Ở đây tôi muốn nói đến tình yêu tổ quốc thật sự, từ trong sâu thẳm chân thành chứ không phải những khẩu hiệu đầu môi mà ai cũng hô được.
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011
Choáng vì sự giàu có của sao Việt
Vũ Thu Phương và "xế khủng"... 10 tỷ đồng
Gần chục năm bước vào làng mẫu với chỗ đứng đáng mơ ước, Vũ Thu Phương còn "dắt túi" kha khá vai diễn ấn tượng và sở hữu cả một thương hiệu thời trang riêng. Mới đây, người đẹp của Giao lộ định mệnh đã chứng minh mình rất "ăn nên làm ra" khi tậu một chiếc xe hơi với giá cao ngất ngưởng mà bất cứ ai mới nghe tới thôi cũng đã giật mình - 10 tỷ đồng.
Khán giả thật sự choáng ngợp với những hình ảnh Vũ Thu Phương bước lên chiếc siêu xe 5 chỗ - hiệu Porsche Cayenne Turbo S sau khi rời khỏi một sự kiện. Siêu xe mà Vũ Thu Phương sử dụng là phiên bản tính năng cao của dòng xe thể thao đa dụng Cayenne, được dân chơi đặc biệt yêu thích bởi nó thể hiện sức mạnh và "đẳng cấp" của người sở hữu. Mặc dù vậy, sau khi "soi kỹ", một vài "dân sành xe" phỏng đoán rằng chưa chắc chiếc xe này thuộc quyền sở hữu của chân dài đình đám vì biển số lại là dành cho người nước ngoài sống và làm việc tại Việt Nam.
Ngô Mỹ Uyên dát vàng lên tường và trần nhà?
Một thời gian dài báo chí liên tục đưa tin về ngôi nhà "không đụng hàng" của người đẹp Mỹ Uyên. Điều khiến mọi người "rỉ tai" nhau là nhà Mỹ Uyên chẳng khác gì một cung điện nguy nga, tráng lệ. Nội thất ngôi nhà có đến 90% mang từ Mỹ về, phần còn lại được Mỹ Uyên góp nhặt khắp nơi trên thế giới khi lưu diễn và du lịch.
Bên cạnh đó, Hoa hậu quốc tế Ai Cập còn xây đầy đủ hồ bơi, hầm rượu rồi cả một phòng chiếu phim với trang thiết bị như ngoài rạp... Nhưng điểm đặc biệt, xa xỉ và khiến mọi người xôn xao nhất trong ngôi nhà của Mỹ Uyên chính là việc tường, trần nhà, thậm chí là một số vật dụng khác được... dát một lớp vàng mỏng. Tuy vậy, gần đây Mỹ Uyên đã lên báo đính chính rằng nhà cô không phải được dát vàng mà chỉ... sơn màu vàng mà thôi. Đa số người quan tâm thì lại cho rằng có lẽ Mỹ Uyên sợ bị đàm tiếu là "khoe của" và nhất là "sợ trộm viếng thăm" nên mới tỏ ra "khiêm tốn" như vậy.
Nguyên Vũ phát hành album tặng kèm... đá quý
Chàng ca sỹ của Phố kỷ niệm một thời gian khiến dân tình băn khoăn không hiểu có phải anh đi "buôn đá quý" hay không mà dư rất nhiều để... đính lên album để tặng kèm. Với sản phẩm đặc biệt và hiện đang là "kỷ lục của các album nhạc Việt" này, chàng ca sỹ nổi tiếng đã ngốn 800 viên đá nhỏ được đính kết thành chữ Nguyên Vũ trên... mỗi album.
Ngoài ra, mỗi album còn được tặng thêm một viên đá Ruby hoặc Saphia với trọng lượng 1 cara với giá trị từ 700K đến 900K, trong khi giá cho một album gốc là 500K. Tất nhiên, tất cả các viên đá tặng kèm đều là hàng thật và được thẩm định bởi một công ty vàng bạc đá quý uy tín. Theo như lời Nguyên Vũ chia sẻ thì anh muốn làm một điều gì đó thật đáng nhớ và tri ân tới người hâm mộ đã luôn ủng hộ anh trong suốt 15 năm qua thông qua album này.
Lý Nhã Kỳ mua trọn 7 thương hiệu kim cương
Có vẻ như mỹ nhân của Kiều nữ và đại gia đang nuôi mộng làm một "nữ đại gia" thứ thiệt khi tạm gác những dự án phim ảnh sang một bên, Lý Nhã Kỳ chuyển sang... kinh doanh kim cương. Hẳn là gia tài hiện tại của người đẹp này không hề "bình thường". Trong một bài phỏng vấn cách đây không lâu, khi được hỏi về những dự định sắp tới, Lý Nhã Kỳ đã tiết lộ về mộng kinh doanh với loại đá quý xa xỉ nhất.
Cô cho biết sắp tới mình sẽ khai trương một hãng trang sức kim cương tại Sài Gòn sau khi "ôm trọn"... 7 thương hiệu kim cương lớn. Được biết, những loại kim cương mà cô bày bán có xuất xứ từ những thương hiệu rất nổi tiếng, được rất nhiều ngôi sao Hollywood tin dùng.
Mỹ Linh và khu nhà vườn ấn tượng ở ngoại thành
Xa rời trung tâm thành phố Hà Nội nhưng không đồng nghĩa với việc gia đình Mỹ Linh muốn sống tách biệt với sự hiện đại mà chỉ muốn tận hưởng không khí của thiên nhiên. Quả thực, nếu ai đã đặt chân tới khu nhà vườn của Mỹ Linh - Anh Quân thì ắt hẳn sẽ phải thốt lên "Quá ấn tượng!".
Mỹ Linh muốn sống trong không khí trong lành và yên bình nhất - nơi mà theo cô sẽ giúp các thành viên trong gia đình gắn kết hơn. Khu nhà của gia đình Mỹ Linh có vườn rau, ao cá rất "hoài cổ" nhưng vẫn cực hiện đại với một phòng thu chuẩn chất lượng, những đồ nội thất tiện nghi nhất hiện nay. Được biết, để hoàn thành tất cả, cặp vợ chồng nổi tiếng đã đầu tư cả triệu đô la (20 tỷ đồng) chứ không ít.
Cùng nghắm qua khu nhà của Mỹ Linh:
Khu vườn rộng rãi
Nhà ăn
Hồ bơi
Phòng thu
Phòng khách
Ba Khâu Đột Phá Của Thủ Tướng”
Bản gốc của Huy Đức
Định xếp trang báo lại coi như nó chẳng liên can gì tới mình, nhưng anh bạn café cùng bàn thở dài, “sợ đến cuối nhiệm kỳ, tô phở tăng giá lên mấy trăm”! Nhớ cái Tết 2006, mấy tháng trước khi ông nhậm chức, tô phở 15.000 đồng đã bị báo chí la làng. Bây giờ tô phở cùng loại đã là 50.000 đồng. Khi ông lên, ký thịt gà loại thả vườn cũng chỉ mới 28.000 đồng, ký heo nạc mới 38.000 đồng… Như tôi đã từng phân tích, do những chính sách về tài chính, ngân hàng của ông mà khủng khoảng kinh tế của Việt Nam xảy ra từ tháng 3-2008 trong khi, khủng hoảng kinh tế toàn cầu nếu có ảnh hưởng cũng chỉ có thể lan tới Việt Nam sớm nhất là tháng 12-2008.
Đầu năm 1998, sau cuộc phỏng vấn một nhà lãnh đạo, biết ông đang vui, tôi hỏi: “Anh vừa đi Yên Tử về có thấy những cục đá xung quanh chùa Đồng đầy những tên tuổi của Trần Văn Chắt, Nguyễn Thị Tèo…?”. Thấy ông chưa thực sự hiểu câu hỏi của mình, tôi tiếp: “Những kẻ, cho dù thuộc hàng chăn trâu cắt cỏ như Chắt, như Tèo, khi đã leo lên tới đỉnh thì cũng cố đánh dấu cái nơi mình đã đặt chân lên. Cái mà một bậc nguyên thủ quốc gia mưu cầu phải là lưu danh chứ không phải là tiền bạc”. Tất nhiên, để được lịch sử ghi nhận công lao thì khó hơn chia phần trăm và nhận bao thơ.
Trong cái chính thể do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, Nguyễn Tấn Dũng là vị Thủ tướng có nhiều quyền lực nhất. Thời ông Phạm Văn Đồng, danh sách nội các thường chỉ được bên ông Lê Đức Thọ chuyển sang không lâu trước khi ông đọc trước Quốc hội. Ông Đồng là người trọng chữ nghĩa, nên ông thường yêu cầu bên ông Thọ cho ông thời gian để sửa những câu trong tờ trình bị viết sai chính tả, ngữ pháp. Ông Đồng thừa nhận ông Võ Văn Kiệt là vị Thủ tướng làm được nhiều việc nhất.
Thời ông Kiệt, tuy không có “tam quyền phân lập” nhưng lại có “tam nhân phân quyền”. Ông Kiệt cũng chịu chế ước rất nhiều bởi những người đồng nhiệm như Lê Đức Anh, Đỗ Mười. Khi ông Kiệt đang đẩy nhanh tiến độ công trình đường điện 500 kv, tư lệnh công trình của ông, Bộ trưởng Năng lượng Vũ Ngọc Hải, bị xử tù 3 năm. Năm 1995, ông Kiệt viết thư yêu cầu cải cách chính trị, liền sau đó, ông Nguyễn Trung, trợ lý của ông, người chấp bút “thư gửi Bộ Chính trị” đã bị áp lực tới mức phải ra đi, còn ông Hà Sỹ Phu, người tàng trữ một bản sao bức thư, thì bị bắt.
Trong tình hình ấy, Chính phủ ông Kiệt vẫn hoàn thành một khối lượng lớn công việc, xây dựng được những bộ luật làm nền tảng pháp lý cho nền kinh tế thị trường vận hành. Và, đặc biệt, dù bị cản trở rất nhiều, vẫn đưa Việt Nam gia nhập ASEAN, thiết lập quan hệ với EU và với những quốc gia một thời bị coi là kẻ thù như Đại Hàn, như Mỹ… Người kế vị ông, ông Phan Văn Khải nói: “Về bản lĩnh chính trị, tôi không thể nào so sánh với đồng chí Võ Văn Kiệt”.
Khi ông Phan Văn Khải làm Thủ tướng, người ta sốt ruột bởi nhịp độ cải cách chậm đi so với người tiền nhiệm. Nhưng, như ông Kiệt nhận xét: “Thủ tướng Phan Văn Khải là một nhà kinh tế hàng đầu của đất nước”. Ông Khải không có những tuyên bố làm nức lòng dân bởi ông không phải là một nhà chính trị. Nhưng nhờ là một nhà kỹ trị, ngay từ khi làm phó cho ông Kiệt, ông Khải đã tham gia hình thành chính sách như một kiến trúc sư.
Gần như toàn bộ các thiết chế pháp lý mà nền kinh tế đang vận hành đều được hình thành dưới thời ông Kiệt và được tiếp tục hoàn thiện hơn dưới thời ông Khải. Đặc biệt, chính phủ ông Khải đã có công rất lớn khi ban hành Luật Doanh nghiệp đồng thời bãi bỏ hàng trăm loại giấy phép mẹ, giấy phép con. Chính quyền của Thủ tướng Phan Văn Khải cũng hoàn thành những vòng đàm phán gay go nhất trong tiến trình Việt Nam gia nhập WTO, để lại cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một nền kinh tế đang tăng trưởng trên 8%, lạm phát chỉ hơn 6% và một Việt Nam có vị thế khá cao trên trường quốc tế.
Thật khó để gạch ra vài đầu dòng để nói về đóng góp của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ đầu nhất là về mặt chính sách. Nhưng, khác với những người tiền nhiệm của mình, Nguyễn Tấn Dũng đang có cả một nhiệm kỳ trước mắt. Đây có thể là cơ hội cuối cùng và cũng có thể là cơ hội bắt đầu để ông tiếp tục nắm quyền với vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch Nước.
Chính trị là “nghệ thuật của những điều có thể”. Có rất nhiều điều chúng ta muốn làm cho đất nước nhưng chúng ta không có quyền. Có rất nhiều điều có thể ông Dũng cũng muốn làm, nhưng thế và lực cũng không cho phép. Với năng lực của cá nhân Thủ tướng và đội ngũ cố vấn hiện thời, Chính phủ chưa nên ban hành chính sách gì mới. Việc đầu tiên, trong phạm vi quyền Hiến định của mình, Chính phủ nên sắp xếp lại các cơ quan chính phủ theo hướng tách bạch chức năng hành pháp chính trị và hành chính công vụ.
Năm 2006, Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, trong một trạng thái tinh thần lãng mạn, đã lập ra một nhóm nghiên cứu giúp ông Nguyễn Thiện Nhân cải cách giáo dục. Khi đó, tôi đề nghị, ông Nhân thay vì đưa ra chính sách, trước hết phải sắp xếp lại bộ máy của Bộ Giáo dục theo hướng: lập các vụ, chỉ tham mưu chính sách cho bộ trưởng; lập các cục, chỉ thi hành hành chính công vụ. Không thể đòi hỏi các vụ của ông giảm bớt các thủ tục và thôi can thiệp vào công việc của các nhà trường khi chính họ là người hưởng lợi từ việc duy trì những thủ tục không cần thiết ấy. Nhưng, thay vì thao tác như một bộ trưởng ông Nhân đã làm phong trào “hai không” như một cán bộ đoàn.Khi đã tách bạch hai chức năng này thì chỉ rất ít bộ còn các cục vì chức năng hành chính công vụ sẽ được giao cho địa phương. Bộ trưởng chỉ làm vai trò chủ yếu là hành pháp chính trị. Mỗi bộ có thể sẽ có một ông thứ trưởng chuyên nghiệp, một nhà kỹ trị đúng nghĩa, trông coi phần hành chánh công vụ thuộc ngành mình và chỉ ra tay khi có một cấp nào đó hiểu sai chính sách và chỉ hướng dẫn lại để các địa phương hiểu đúng về thủ tục và chính sách.
Tách bạch như vậy, chính phủ chỉ còn quan tâm tới việc hình thành những hành lang pháp lý sao cho người dân dễ thở, kinh tế phát triển: sáp nhập Thủ đô thì không nghĩ đến các dự án đất đai của đàn em; bãi bỏ thi cử thì không sợ mất khoản phần trăm từ việc in ấn đề thi… Những người chạy chức bộ trưởng sẽ không dám bỏ tiền triệu ra vì mai mốt không thể bán giấy phép mà thu hồi vốn. Và, Hà Nội đất chật sẽ không còn tấp nập xe cộ vào những khi lễ, tết vì chẳng ai còn có nhu cầu biếu quà.
Việc thứ hai, nhân sửa đổi Hiến pháp, nên áp dụng chế độ đa sở hữu đối với đất đai. Đây là một vấn đề mà khi soạn thảo Hiến pháp 1992, Chính phủ Võ Văn Kiệt đã muốn làm nhưng điều kiện chính trị chưa chín muồi như bây giờ. Chế độ đất đai thuộc sở hữu toàn dân chỉ mới được đưa vào Hiến pháp 1980 trong một hoàn cảnh mà ngay chính những người soạn thảo cũng không hiểu hết hệ lụy của nó. Khi trình dự thảo hiến pháp 1980, Chủ tịch Ủy Ban sửa đổi Hiến pháp Trường Chinh đề nghị áp dụng 5 hình thức sở hữu đối với đất đai. Nhưng, khi họp Trung ương, Tổng Bí thư Lê Duẩn có một bài phát biểu riêng về việc lấy tư tưởng “làm chủ tập thể” làm trung tâm. Sau khi phân tích “đạo lý của việc áp dụng phương thức sở hữu toàn dân đối với đất đai”, ông Lê Duẩn cho rằng tinh thần của Hiến pháp 1980 phải dựa trên ba yếu tố: làm chủ tập thể, chuyên chính vô sản và sở hữu toàn dân. Cả chuyên chính vô sản và làm chủ tập thể đã gãy và cái kiềng ba chân ấy chỉ còn cái chân sở hữu toàn dân cà nhắc.
Không chỉ lỗi thời về mặt lý luận, việc không tách bạch các hình thức sở hữu đất công, đất tư đã dẫn đến sự lúng túng trong việc ban hành các chính sách liên quan đến thuế và thu tiền sử dụng đất. Việc các chính quyền địa phương bị thao túng bởi các doanh nghiệp, tiếp tay cho họ cướp đất, đang là mầm mống của những vụ gây bất ổn về chính trị. Có lẽ chính quyền cũng nên biết xấu hổ khi người dân ở các vùng đất chống Mỹ như Bến Tre, Long An… giờ đây khi bị mất đất thay vì cậy đến chính quyền mà họ đã đổ máu để lập nên đã phải khăn gói đến cầu xin trợ giúp trước các cơ quan ngoại giao của Mỹ.
Có một việc mà cả Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Phan Văn Khải đều chưa làm được là cải cách khu vực kinh tế nhà nước, tiến tới dẹp bỏ kinh tế quốc doanh. Nhu cầu để quốc doanh “chết” xuất hiện từ cuối năm 1989 khi Chính phủ Đỗ Mười chống lạm phát thành công bằng cách áp dụng lãi suất tín dụng theo nguyên tắc kinh tế thị trường và buộc các doanh nghiệp phải tự hạch toán kinh doanh. Chính sách này đã làm cho nền kinh tế mạnh lên nhưng đồng thời đã đặt các doanh nghiệp quốc doanh trước nguy cơ phá sản. Ông Mười bị Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh phê phán đã định quay lại chính sách bao cấp nhưng, trước sự can gián của những nhà cố vấn dũng cảm như Đào Xuân Sâm, Trần Đức Nguyên, Lê Đức Thúy, Nguyễn Văn Nam… ông đã chỉ lùi một bước: ném cái phao tín dụng để cứu quốc doanh. Kinh tế quốc doanh vì thế đã tiếp tục được bú bầu sữa từ độc quyền khai thác tài nguyên, độc quyền các thương quyền, đến được ưu đãi hơn về tín dụng.
Việt Nam, xét về bản chất, không còn là một quốc gia cộng sản mà chỉ là quốc gia độc đảng. Trong thâm sâu, những người đồng nhiệm của ông Dũng không còn coi ý thức hệ là kim chỉ nam cho dù độc đảng vẫn là lẽ sinh tồn của họ. Nếu ông Dũng đòi xét lại định hướng xã hội chủ nghĩa, ông cũng sẽ bị tiêu diệt. Các đối thủ của ông sẽ chống ông không vì niềm tin mà vì đấy là công cụ tấn công mà không ai dám cãi. Nhưng, với tư cách Thủ tướng, ông Dũng có thể thuyết phục các đồng chí của mình: Giữ định hướng xã hội chủ nghĩa nhưng thay vì lấy quốc doanh là chủ đạo thì phải chọn hiệu quả của nền kinh tế làm chủ đạo.
Năm 2005, năm trước khi ông Nguyễn Tấn Dũng cầm quyền, khu vực quốc doanh tuy nắm 54,9% tổng số vốn sản xuất kinh doanh, 51% giá trị tài sản cố định và đầu tư tài chính dài hạn nhưng chỉ tạo ra 38,8% doanh thu; Trong khi khu vực tư nhân chỉ chiếm 25% vốn sản xuất kinh doanh, 20,6% giá trị tài sản cố định và đầu tư tài chánh dài hạn nhưng đã tạo ra mức doanh thu chiếm 39,5%. Thế nhưng, năm 2006, thành phần kinh doanh kém hiệu quả này vẫn được ưu tiên, doanh nghiệp nhà nước vẫn nắm giữ 75% tài sản cố định quốc gia, 20% vốn đầu tư xã hội, gần 50% vốn đầu tư của nhà nước và 60% tín dụng ngân hàng trong nước và 70% vốn vay từ nước ngoài. Ngay từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu chấp nhận kinh tế nhiều thành phần, chưa bao giờ khu vực kinh tế quốc doanh được coi là một khu vực kinh doanh hiệu quả. Không thể có cái gọi là chủ nghĩa xã hội như đức tin của một số người nếu những anh nắm nhiều nhất tài nguyên và vốn liếng quốc gia lại làm ra tiền ít nhất.
Tất nhiên, nếu ông Dũng muốn, việc thực hiện những điều tối thiểu này cũng không phải dễ dàng. Một nội các mà một số thành viên của nó đã phải chi phí rất nhiều để ngồi vào không thể sẵn sàng chia tay với quyền cấp từng tờ giấy phép. Nhưng, cũng như “Trần Văn Chắt, Nguyễn Thị Tèo”, đã lên tới đó thì đừng nghĩ tới mục tiêu kiếm chác. Thủ tướng cũng cần có sự ủng hộ của các thành viên trong gia đình. Đối với một dòng họ có một người ngồi trên ghế Thủ tướng tới hai nhiệm kỳ thì điều đáng tự hào là những gì người đó đã làm chứ không phải là lượng đất đai, cổ phiếu mà các thành viên trong gia đình nắm được.
Viết đến đây thì nhận được tin tòa y án đối với Cù Huy Hà Vũ. Như vậy, không chỉ những người giúp việc viết diễn văn, các cố vấn chính trị của Thủ tướng cũng vẫn mang những tư duy cũ. Tiểu khí vẫn bị đánh thức. Thay vì, sau những nỗ lực sinh tử để thâu tóm quyền hành, bậc anh hùng phải bắt đầu nhiệm kỳ bằng cách mở lòng đại xá. Hy vọng, sau khi Quốc hội phê chuẩn nội các, Thủ tướng sẽ có những người giúp việc hiểu được vai trò lịch sử của ông hơn.
H.Đ
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)