Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

Nói Cùng Anh

Tác giả: Xuân Quỳnh
Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui
Ðiều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Ðời sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau
Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí, như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang
Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường, như trang sách
Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm trên miền đất khô cằn
Ðó Tình yêu, em muốn nói cùng anh
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống

Cho con người thực sự Người hơn. 

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Ngày của tôi và em


Võ Trung Hiếu 

Nếu mỗi ngày trôi qua vô vị
không niềm vui, không tiếng thở dài
Mặt trời vẫn hướng đông mà mọc
Em mơ gì cho một sớm mai?

Một ngày trôi qua em chẳng chờ ai
Chẳng đợi nữa một hồi chuông điện thoại
Những lá thư đi không cần hồi âm lại
Chiều lại ra đi nhường chỗ đêm dài

Một ngày trôi qua trên những bờ vai
Những đôi mắt chỉ nhìn về phía trước
Những con người đang hít thở, kiếm tiền và bắt chước
Những trái tim không còn thổn thức buồn vui

Một ngày trôi qua như giấc ngủ vùi
Những tôi và em chúi đầu vào công việc
Lắm lúc quên cả tên mình vì stress
Ôi!Thiên đường công nghiệp hay ho

Một ngày trôi qua cùng những lát thịt bò
Người ta băm nát ra và gọi là fast-food
Thì giờ của tôi được băm thành từng phút
Ngôn ngữ của tôi là xin lỗi -cảm ơn"

Một ngày trôi qua cùng với nỗi cô đơn
Trên hành tinh hơn sáu tỷ đồng loại
Em muốn tìm bạn trai, tôi muốn tìm bạn gái
Phải trèo vào Internet gửi E-mail

Một ngày trôi qua trái đất vẫn quay theo
Tôi cười khóc với thị trường chứng khoán
Em buồn vui với lập trình, kế toán
Những nụ cười bằng tư duy, những nước mắt đo bằng byte...

Một ngày đi qua người ta ngắm nhìn ai?
Những Bill Gates đang kiếm tiền bạc tỷ
Những bức chân dung mỉm cười hoan hỉ
Những vĩ nhân đáng yêu của thời đại kim tiền

Một ngày đi qua có thể sẽ bình yên
Có thể giông bão theo El nino về gầm thét
Núi lửa có thể phun, nước hung dữ thành cái chết
trong cơn hãi hùng cát bụi sẽ bằng nhau

Một ngày đi qua trên quả địa cầu
Em đừng hỏi vì sao tôi buồn thế
Tôi ước gì tôi mãi là đứa trẻ
Để không buồn cho cuộc sống quanh mình...

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

Bữa tiệc trong nhà vệ sinh



Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn.

Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo:

Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không?

Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần:

Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ!

Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ. Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình.

Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ.

Đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con :

Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu!

Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết.

Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào.

Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm. Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì?

Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi :

Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp:

Con hãy đợi ta nhé.

Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh.

Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào:

Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé.

Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ.

Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ.

Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ.

Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

TẠ LỖI

Đinh Thị Thu Vân.

Em nhận lỗi về em tất cả
những câu thơ phơi trải lắm u buồn
và nước mắt một hôm nào nhỏ xuống
một hôm nào nông nổi giận hờn buông…

em nhận lỗi vì em không giữ được
chỉ riêng em, khoảnh khắc nhục nhằn
vai anh đấy, biết bao là gánh nặng
em chất chồng chi nữa… nặng nề thêm

em chất chồng chi nữa trái tim em
ngàn thương nhớ… dường như anh chẳng thiết
ngàn thương nhớ thôi để mình em biết
một mình em đơn chiếc đã dần quen

anh cứ vô tư hơn thế nữa, cứ vô tình
em nhận lỗi trước thời gian cách trở
em nhận lỗi vì em không thể có
tuổi thanh xuân như lá nõn dâng người

em tạ lỗi cùng anh, tạ lỗi trước cuộc đời
ngày rộn rã ngoài kia muôn cánh cửa
em vô vọng giấu mình trong góc nhỏ
vô vọng thương mình thôi đã hết ngây thơ

thôi đã hết, vụng về thôi đã hết
đã hết ngoan lành đã hết vô tư
em bất lực trước lòng em lặng chết
thôi cũng đành tạ lỗi với ngày xưa…