Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

THU HOÀI

Thu sắp đến và mùa đang độ chín
Mây phiêu du không biêt lạc phương nào
Anh lặng ngắm một nhành lan tím
Chợt nghe lòng thương nhớ nôn nao
Và giờ này em đang ở nơi đâu
Những chiếc lá đang từng giờ thay sắc
Những khát khao cháy thầm trong khóe mắt

Hạnh phúc tìm xa vắng một vòng tay

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

MÔT NGÀY TA NGOÁI LẠI



rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
bạn bè ơi ! khi ấy có còn nhau
cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu
ta ngoái lại tìm nhau, e mất dấu

ta ngoái lại tìm nhau,mong ẩn náu
góc bạn bè yên ấm cảm thông ơi
ta ngoái lại rụng rời đôi cánh mỏi
góc bạn bè tin cậy, bớt chơi vơi

ta ngoái lại tìm nhau, đừng sỏi đá
đừng dập vùi chi nữa trái tim hoang
thôi đừng nhớ đừng quên đừng xa vắng
xin một lần tha thứ thuở lang thang

tha thứ nhé bạn ơi ngày cay đắng 
ta quẩn quanh nuôi giữ xót xa mình
tha thứ nhé những niềm vui không vóc dáng
thuở đam mê bè bạn khuất xa dần

rồi sẽ có một ngày, sau tháng ngày dâu bể
chúng mình cùng ngoái lại tìm nhau
ta nói yêu thương khi mắt đổi thay màu
bàn tay héo cầm lâu cho ấm mãi

trái tim héo, nụ cười xưa dẫu héo
chỉ xin đừng tàn lụi chút niềm tin
dẫu mong manh vụn vỡ chẳng nguyên lành
xin hãy có một ngày nhen nhúm lại.


đinhthịthuvân

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

HÀ TĨNH NGAY EM VỀ



Em lại về thăm xóm biển Thạch Bằng 
Rồi thả bước tung tăng vào kỷ niệm
Thời vụng dại tóc cài hoa tim tím
Con sóng cười chúm chím vỗ bờ mơ

Hồng Lĩnh xanh ngăn ngắt tự bao giờ
Chùa Hương Tích ngẩn ngơ hồn lữ khách 
Từng ngọn suối trong lành reo róc rách 
Chảy xuôi về đầy ắp mạch sông Lam 

Người mê say theo dõi khúc Thiên Cầm
Ngàn phiêu lãng, trầm ngâm chiều Kẻ Gỗ
Câu ví dặm ngân nga đời vạn cổ
Điệu thương hoài như nói hộ lòng ai 

Vần thơ Tiên Điền chẳng thể phôi phai 
Dù lạc bước miệt mài nơi xứ lạ
Có đi mô... những nẻo đường bươn bả
Lúc quay về nghe ấm cả tình thân

Mai xa rồi cảm xúc vẫn lâng 
Dù cách trở , thật gần muôn nỗi nhớ
Lời ví dặm chan hoà trong hơi thở
Đất phương Nam sao cứ ngỡ quê mình!

GỬI TÌNH XA



Trái tim nhỏ qua bao lần cay đắng
Ngỡ rằng mình có thể chẳng yêu thương
Hồn lạnh băng chìm trong cõi vô thường
Và người tới sưởi nồng hương dịu ngọt

Ai nắm chặt dìu em qua đắng đót
Để không còn bèo bọt giữa dòng trôi
Vòng tay ôm áp chặt một vành môi
Xa một khắc cũng bồi hồi nhung nhớ

Để em thấy tình duyên thôi trắc trở
Đường thênh thang rộng mở lối đi về
Bếp lửa chiều ngào ngạt khói đam mê
Ngày mai tới sánh vai kề chung bước

Cho tóc gió bay trong chiều tha thướt
Cỏ lá xanh mươn mướt trỗi bừng lên
Gót trang đài thôi giẫm bước chênh vênh
Và mắt ngọc cả bồng bềnh yêu dấu!

Ai đồng điệu để cùng nhau hiểu thấu
Mong ý trời phối ngẫu mối lương duyên
Dẫu bão giông,đời một bến chung thuyền
Cùng se sắt vẹn nguyên niềm hạnh phúc!